Trong một căn nhà ở vùng ngoại ô có một cô tiểu thư xinh đẹp
Một hôm xuất hiện người ăn mày quần áo lam lũ, tóc bạc trắng, bộ dạng rất đáng thương. Tiểu thư động lòng trắc ẩn bèn cho anh ta 10 đồng tiền xu
Tiểu thư hỏi ăn mày: Hàng ngày ngoài việc ăn xin anh còn làm thêm gì khác không?
Người ăn mày nói: Trang điểm
Trang điểm !!! Tiểu thư ngạc nhiên. Ăn xin mà cũng phải hóa trang à?
Đúng thế, tôi hóa trang thành già yếu hơn để mọi người thương hại tôi, cho tôi nhiều tiền hơn. Thế còn tiểu thư, ngoài việc đi làm cô còn làm thêm gì nữa?
Tiểu thư nói: Trang điểm
Tiểu thư làm việc ở đâu?
Vũ trường. Tôi trang điểm cho mình trẻ trung hơn, như thế khách hàng mới thích tôi, cho tôi nhiều tiền hơn.
Người ăn mày nghe thế bèn trả lại 10 đồng xu cho tiểu thư.
Tiểu thư ngạc nhiên: Sao thế? không cần à?
Người ăn mày nói: Không. Làm nghề này, chúng tôi có một quy tắc: Không xin tiền của bạn cùng nghề.
CHUC MUNG NAM MOI 2014_LOP A BAC DUYEN HA
Hiển thị các bài đăng có nhãn Triết lý cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Triết lý cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013
Tiểu thư và ăn mày
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
Bán lược cho hòa thượng
Một cty nọ muốn mở rộng quy mô kinh doanh nên quyết định tuyển dụng nhân viên bán hàng lương cao.
Trước rất nhiều người đến ứng tuyển, người phụ trách ra đề bài: " Hãy nghĩ cách bán lược cho hòa thượng "
Phần lớn người đến ứng tuyển đều nghi hoạc, thậm chí còn phẫn nộ: Người xuất gia xuống tóc còn cần lược để làm gì? Thế chẳng phải lấy người khác ra làm trò đùa sao? Chẳng bao lâu số người đến ứng tuyển bỏ về gần hết còn lại ba người: Bắc, Duyên, Hà
Người phụ trách dặn ba ứng viên:" Hạn trong vòng 10 ngày khi đó có vị đến báo kết quả bán hàng với tôi"
Sau mười ngày người phụ trách gặp BẮC:
Hỏi:Anh bán được bao nhiêu cây lược?
Đáp:Một cây
Hỏi: Làm cách nào anh bán được cây lược đó?
Đáp: Tôi đến rất nhiều chùa miếu nhưng chẳng bán được cây nào, may thay trên đường xuống núi tình cờ gặp một tiểu hòa thượng vừa phơi nắng vừa ra sức gãi đầu, tôi đưa chiếc lược cho tiểu hòa thượng, dùng xong rất hài lòng và thích thú bèn mua chiếc lược.
Người phụ trách hỏi DUYÊN
Hỏi:Anh bán được bao nhiêu cây lược?
Đáp:Mười cây
Hỏi: Làm cách nào anh bán được số lược đó?
Đáp:Tôi đến một ngôi chùa cổ trên úi. Do núi cao gió lớn tóc của những người đến dâng hương đều bị thổi tung. Duyên tìm vị trụ trì và nói:" Đầu tóc rối bời, mặt mày lem luốc là bất kính với phật. Nên đặt một cây lược trước hương án của mỗi tòa miếu, cho thiện nam tín nữ chải tóc" Trụ trì tiếp nhận kiến nghị của Duyên. Trên ngọn núi đó có mười tòa miếu vậy là bán được 10 cây
Người phụ trách hỏi HÀ
Hỏi:Anh bán được bao nhiêu cây lược?
Đáp: 1.000 cây
Hỏi: Làm cách nào anh bán được số lược đó?
Đáp: Tôi đến một bảo tự trong núi sâu rất nổi tiếng và có nhiều người đến dâng hương. Anh nói với trụ trì:" Những ai dâng hương đều có tấm lòng thành khẩn, bảo tự nên có quà đáp lễ để làm kỷ niệm phù hộ cho họ được bình an cát tường, khích lệ họ làm nhiều việc thiện hơn. Tôi có một lô lược gỗ, thư pháp của ngài hơn người, có thể khắc lên ba chữ " Lược hành thiện" là có thể làm quà tặng. Trụ trì vui mừng liền mua ngày 1.000 cây lược đồng thời mời Hà ở lại thêm vài ngày cùng tham gia nghi thức tặng "lược hành thiện" đầu tiên. Những thí chủ và khách hành hương nhận được "Lược hành thiện" đều rất vui, một đồn mười, mười đồn trăm, lượng người đến hành hương càng nhiều, lễ vật cũng càng nhiều. Thế vẫn chưa hết, trụ trì muốn đặt hàng Hà thêm một số lược giá trị khác để tiện cho việc phân cấp bậc mà tặng cho khách khác nhau. Như thế Hà đã mở ra một thì trường có tiềm lực tại một nơi tưởng như không có thì trường cho lược.
Cùng một việc, có bao nhiêu người làm sẽ có bấy nhiêu cách làm khác nhau, nhưng sẽ chỉ có một người có cách làm tốt nhất. Biết quan sát và phá bỏ nếp nghĩ thông thường chính là bí quyết thành công của người này.
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012
Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2012
Vào một đêm tối, George Bernard Shaw đang chuyên tâm nghĩ về chuyện của mình. Ông tỷ phú ngồi bên cạnh thấy lạ bèn hỏi: "Ông George Bernard Shaw, tôi nguyện bỏ ra 1USD đẻ biết xem ông đang suy nghĩ cái gì"
George Bernard Shaw trả lời: "Thứ tôi đang nghĩ thực sự không đáng giá 1 USD"
Ông tỷ phú hiếu kỳ hỏi :" Vậy rốt cuộc ông đang nghĩ gì"
George Bernard Shaw bình thản trả lời "Tôi đang nghĩ về ông"
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012
Bí quyết thành công của Balzac
Balzac vốn là một luật sư, nhưng bỗng một hôm, ông tuyên bố với gia đình rằng ông muốn làm nhà văn. Cha mẹ ông kiên quyết phản đối, còn liên kết với tất cả họ hàng, bạn bè của ông để phản đối ông. Đặc biệt mẹ ông đã cho rằng việc viết lách của Balzac sẽ mang đến sự sỉ nhục cho cả gia đình. Sau một cuộc tranh luận kịch liệt kéo dài, gia đình họ đạt được một thỏa thuận-Balzac có thể đi theo con đường mà ông chọn, nhưng đi như thế nào hoàn toàn là việc riêng của ông. Trong hai năm tới cha mẹ sẽ trợ cấp đôi chút cho năng lực chưa được chứng thực của ông, nếu hết hai năm mà ông vẫn không thể thực hiện được nguyện vọng, thì phải trở lại văn phòng luật sư ngay.

Sau những tính toán tỷ mỉ, ông bắt đầu với mức sống thấp nhất, bên cạnh đó, cha mẹ ông sẽ trợ cấp thêm 120 France, tức mỗi ngày 4 France xem như phí sinh hoạt trong quá trình phấn đấu cho tương lai của con trai họ.
Sau những tính toán tỷ mỉ, ông bắt đầu với mức sống thấp nhất, bên cạnh đó, cha mẹ ông sẽ trợ cấp thêm 120 France, tức mỗi ngày 4 France xem như phí sinh hoạt trong quá trình phấn đấu cho tương lai của con trai họ.
Mỗi ngày Balzac đều nỗ lực làm việc như thể đó là ngày cuối cùng, mượn sách từ thư viện về, chất đầy trên bàn đọc và nghiên cứu. Lần đầu tiên trong đời, Balzac quy định một công việc cụ thể cho mình. Ông thường 3-4 ngày không rời khỏi phòng, miệt mài viết lách. Nếu có đặt chân ra ngoài, thì đấy cũng chỉ để bổ sung thêm đôi chút kích thích cho tinh thần mệt mỏi quá độ của mình mà thôi-mua ít cà phê, thêm ít bánh mỳ và trái cây. Mấy ngày liên tục ông đều viết trên giường để có thể tiết kiệm thời gian. Trong thời gian sáng tác, ông không hề đến công viên, khu vui chơi, quan ăn hay quán cà phê.
Hai năm sau, cuối cùng Balzac dựa vào chính bản lĩnh của mình đã nhận được tiền nhuận bút đầu tiên, rồi từ đó bắt đầu trở thành nhà văn phê bình chủ nghĩa hiện thực vĩ đại nhất trong lịch sử nước Pháp.
Xem hôm nay là ngày cuối cùng, thật ra có ý nghĩa là đề cao ý thức, thói quen quý trọng thời gian. Trong xã hội ngày càng cạnh tranh khốc liệt như hôm nay, bạn càng phải nắm rõ hơn nguyên tắc này để nắm bắt lấy thời gian, lao vào học tập, sống và làm việc.
Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012
Vui cuối tuần
Hai người Việt Nam gặp nhau trên đường
A:"Chào ! Lâu quá không gặp. Dạo này tôi đen lắm phá sản rồi. Kể từ khi phá sản, một nửa số bạn bè của tôi không còn qua lại với tôi nữa".
B:" Vậy cũng đâu có sao. Ít ra anh còn có một nửa số bạn tốt".
A:"Tốt thì tốt, nhưng những người ấy vẫn chưa biết là tôi đã phá sản".
Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012
Tình bạn
Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012
Tại sao?
Lạc đà con trong sở thú hỏi mẹ: "Mẹ ơi tại sao lông mi của chúng ta dài thế?"
Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012
Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012
SẼ LÀ AI?
Blog của lớp A đang có một chủ đề được mọi người bàn thảo trao đổi rất sôi nổi , Qua đây mới thấy rằng chúng ta rất quan tâm đến tập thể lớp và những điều đang diễn ra trong cuộc sống.
Hôm nay tôi xin kể một câu truyện để góp vui với cả lớp.
Dưới triều đại của một quốc vương, trong số nhiều đại thần có một vị rất thông minh, tài trí nên được Quốc vương sủng ái và tín nhiệm.

Hôm nay tôi xin kể một câu truyện để góp vui với cả lớp.
Dưới triều đại của một quốc vương, trong số nhiều đại thần có một vị rất thông minh, tài trí nên được Quốc vương sủng ái và tín nhiệm.
Thứ Tư, 15 tháng 2, 2012
Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011
Chỉ biết một chiêu
Một cậu bé khoảng 10 tuổi nọ, trong một lần bị tai nạn giao thông đã mất đi cánh tay trái, nhưng cậu rất muốn học judo
Cuối cùng cậu bé nhận một người nhật làm thầy, bắt đầu theo học judo. Cậu học rất khá, nhưng học suốt ba tháng, sư phụ chỉ dậy cậu một chiêu duy nhất, cậu bé lấy làm lạ lắm.
Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011
Tiểu hòa thượng quét lá
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011
Nghệ thuật thư pháp
Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011
Thiên đường ở đâu ?
Có một người khổ sở đi tìm thiên đường, cuối cùng cũng tìm được.
Ông vui sướng đứng trước cổng thiên đường hoan hô: "Tôi đến được thiên đường rồi". Người canh cửa chính trên thiên đường ngạc nhiên hỏi ông:"Nơi đây là thiên đường ư?".

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
Chờ ba ngày
Một nhà văn nữ gặp một bà lão bán hoa trên đường phố New York. Bà lão ăn mặc rách rưới, trông rất yếu, nhưng nét mặt hiền từ và vui tươi.
Nhà văn nữ chọn một đóa hoa nói: “ Trông bà rất vui”
“Tại sao không? Mọi truyện đều tốt đẹp thế kia mà!”
“Bà quả thật là người rất lạc quan”. Nhà văn nữ buột miệng nói.
Câu trả lời của bà lão đã làm cho nhà văn nữ sững sờ: “Khi chúa Jesus bị đóng đinh lên thập tự giá vào ngày thứ sáu, đó là ngày tăm tối nhất của thế giới, nhưng ba ngày sau chính là ngày lễ Phục sinh. Thế nên khi gặp phải bất hạnh tôi sẽ chờ ba ngày, mọi chuyện rồi cũng trở lại bình thường mà thôi”
“Chờ ba ngày”, một phương thức sống bình thường và đầy triết lý, nó từ bỏ phiền muộn và đau khổ, để gặt hái niềm vui.
Mỉm cười với đời, ánh dương sẽ càng rực rỡ; Oán trời trách đất, niềm vui cũng sẽ tàn lụi. Vậy thì tại sao không tìm kiếm niềm vui mà chỉ mãi phiền muộn ưu sầu?
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011
Giọng hát
Một phụ nữ kiêu ngạo hỏi vị giáo sư âm nhạc:
Ông thấy giọng của tôi thế nào? Có thể thích hợp hát nhạc gì?
"Đương nhiên đây là một giọng rất đặc sắc, gặp phải lúc hỏa hoạn hoặc đắm tàu thì rất hữu dụng"
Kiêu ngạo bắt đầu từ sự kém hiểu biết. Những người có năng lực thực sự đều rất khiêm nhường. Chính vì có tri thức rộng lớn nên họ xác định rõ vị trí của bản thân mình
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2011
Người thanh niên may mắn
Ở nước Anh có một ông lão sống độc thân, không con không cái, sức khỏe ngày càng yếu. Ông quyết định chuyển đến viện dưỡng lão, thế là ông cụ tuyên bố bán căn nhà xinh đẹp.
Thứ Tư, 3 tháng 8, 2011
Chó sủa nhiều không cắn người ?
Một hôm, một người Pháp đến thăm bạn là một người Anh. Lúc tới cổng nhà bạn một con chó lao ra sủa ầm ĩ.
Ông bạn người Pháp bị dọa một trận đứng tim. Lúc này ông bạn người Anh cũng vừa hay bước ra đón ông.
"Đừng sợ"-ông vội vàng trấn an, "lẽ nào anh không biết câu ngạn ngữ: chó sủa là chó không cắn người ?"
"Đúng vậy", người bạn nói. "Hai chúng ta đều biết câu ngạn ngữ đó, nhưng... con chó kia... liệu nó có biết câu ngạn ngữ này không ?"
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Gợi mở từ một con cờ
Có một Hoa kiều làm ăn rất lớn ở nước ngoài, nhưng nặng lòng nhớ quê, muốn đầu tư nơi quê nhà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




